Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Thôi, em bỏ lại...

Chút lãng mạn

Chút thất vọng

Những buồn đau đã gây cho anh



Quyết định rồi
Thôi chờ nhau chi nữa

Cuối đường rồi
Đến lúc phải chịu buông tay


Ừ, thôi mình xa nhau nha...


./.

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Món quà

Dạo này tôi hay cảm thấy mình là một món quà. Thiệt dễ thương, trong lớp áo bọc gọn gàng xinh xắn.

Chiều đi ra phố, muốn hát lên khe khẽ. Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.

./.

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Tay ấm

Một lúc nào đó, bàn tay trở nên lạnh nhạt. Tự nắm lấy tay mình, tay vẫn nhàn nhạt...

Tôi có những người bạn, chỉ để gọi điện không đầu đuôi, hết mười phút, nhẹ nhàng nói "giờ tớ mệt, lắm, đừng hỏi tớ nhé". Trong mười phút đó, sự chông chênh của tôi, truyền vô hình trong không khí qua bộ ăng ten nhỏ xíu nào đó, và nhận về sự cảm thông vô hình của một đầu dây lặng im. Lúc đó, tôi thấy thật biết ơn.

Mỗi bước nhẹ của kim đồng hồ, một giây, một giờ, một ngày trôi qua. Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Những gạch đầu dòng trong danh sách phải làm bị bỏ lại, hay bị thay thế. Đến một ngày, trên bảng chỉ còn những điều vụn vặt. Những cột mốc, những dự định của tôi bị xáo trộn mà không tìm được con đường khác. Đứng ngẩn ngơ.

Một thời gian, tôi cố đẩy mình lên. Rồi lát sau, tôi dừng chối bỏ cũng giận chuyện cũ nữa. Mọi thứ trong cuộc sống trôi qua không nhạt nhòa nhưng chắc không rực rỡ như tôi đã từng muốn. Đây, là Rons hai mươi lăm tuổi, hẫng hụt loay hoay giải thích điều đang ở trong lòng mình.

Một vài tháng, tôi ở lại trong quá khứ. Rons của những thời gian tới không hẳn biết mình muốn gì. Vì sao vậy?

Hôm nay, tôi ở giữa những người bạn đã cùng ở với tôi một thời gian dài. Nhìn chúng tôi lớn.

Danh sách của tôi ở đâu trong câu chuyện của mọi người. Có lẽ, tôi cũng nên soạn lại. Từng chút một, nhẹ nhàng, xoay người dẫn một tôi khác rụt rè trở lại với hiện tại. Đôi khi, tôi nên bước ra khỏi vỏ bọc của mình, tìm ra những sắc màu tôi đã lỡ.

Những sắc màu tôi vẽ nên. Đã và sẽ.

Mà không vì một điều hẫng hụt nào, bỏ quên và bỏ mặc. Đây là cuộc sống của tôi và ánh sáng của tôi.


Một lúc nào đó, tôi sẽ cần là ánh sáng của một người nào đó. Một ngày nào đó, những người yêu thương tôi sẽ đợi, để tôi mỉm cười, nhẹ nhàng tiến lên.


Điều gì còn lại lúc này, giữa những kỉ niệm hỗn độn và gánh nặng cảm xúc dần nhẹ bớt?


Tôi, nhẫn nại chờ đợi tôi. Bàn tay nắm lấy bàn tay.


Và phải tiến lên thôi...

./.

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Fighting!

Fighting fighting fighting!!!

Mỗi ngày, từng bước một, chiến đấu không ngừng nghỉ!

Fighting!

./.

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

Chàng Trai Năm Ấy


Ra rạp thì nên đi xem phim Việt. Gom góp một ngày cuối tuần, sau bao lần hẹn lui hẹn tới, mình đã lôi được Delphi đi xem phim. Ừ thì, khác với thể loại ăn tạp là mình - tức phim nào cũng sẽ xem được ngoại trừ phim không có ý nghĩa, Delphi có yêu cầu cao hơn nhiều. Ra rạp mà run, vì kết quả không tốt chắc không có lần đi xem thứ 2.

Kết quả thì okay, duyệt :).

Cấu trúc nhân vật có vẻ quen thuộc của phim người trẻ bây giờ. Một cặp đôi phụ dễ thương tính tình ban đầu hơi khác khẩu, vài nhân vật trông có vẻ ngoài phản diện, cha/mẹ hiền làn
h dễ thương... Hình ảnh đẹp, từ tạo hình cô Băng màu mè mà có guot, đến chiếc xe lưu diễn, đến studio trong nhà, cảnh sân thương với mảng tường loang lổ vôi, cảnh trên cầu... Nhìn chung là có chú ý đến tiểu tiết, có đầu tư và đem lại hiểu quả xứng đáng. Nội dung đủ dày, tiết tấu vừa phải, lời thoại cũng vừa phải, có chút suy nghĩ hài, mà không lố khiến tổng hòa cảm giác phim đầy đặn. Vì dù sao, hộp bánh đẹp vẫn cần chiếc bánh ngon để dọn ra.

Diễn xuất của các diễn viên khá tương đồng. Sơn Tùng đóng ổn nhiều hơn mức mong đợi. Cơ mà, mình phải công nhận có ảnh hưởng của G-Dragon trong cậu bé này, nhìn sơ qua cũng chú ý nữa :)). Thích Phạm Quỳnh Anh, bởi nét diễn điên điên tự nhiên mà đủ tiết chế để vẫn duyên. Hứa Vỹ Văn đến đoạn cuối hơi hụt khi diễn tả nỗi buồn đau, cảnh anh khóc nằm dưới sàn hơi khó cảm.

Nếu có điều gì thay đổi được, mình mong muốn những đoạn cao trào được đẩy lên hơn nữa để diễn viên bộc lộ được tận cùng cảm xúc và câu chuyện của mình. Có lẽ với mong muốn mang lại cảm giác không nặng nề, những trường đoạn buồn thường bị cắt ngắn bởi nét hài, làm mình hẫng một chút. Nhưng cũng có thể sẽ phù hợp với những khán giả nhỏ tuổi hơn, như ngày qua trong rạp có nhiều bạn trẻ lắm.

"Chàng Trai Năm Ấy" là một câu chuyện độc lập khá đẹp. Còn nếu phim được làm với hình ảnh Wanbi Tuấn Anh trong trái tim những người tham gia, thì mọi người đã thể hiện được sự trân trọng của mình rồi :).

./.



Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Yên

Có những ngày thấy không vui như những ngày khác. Có những lúc thấy thật là thiệt thòi...

Nhưng mà, ngày hai mươi tư tiếng cứ nghĩ như thế riết chắc chết. Ngày mấy tiếng nghĩ như thế còn thấy thật khó để dứt ra. Phải dứt ra, phải tiến lên thôi...

Có lẽ, yên tĩnh thật sự không đến từ sự việc hay tác động bên ngoài. Mình cần 1 giây đứng lại, nhìn lại, vào sâu trong lòng, để cảm thấy, tìm thấy an yên.

./.

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Hạt giống gieo trồng


[Nghe TantrumJas playlist set 08]

Những ngày giữa tháng 11, mình ngồi nghĩ về mùa Noel, tết Ta và những ngày sắp đến nữa. Những con đường đã đi, những người đã gặp, những khoảnh khắc bẻ hướng mọi kế hoạch đã lên từ trước như quyển băng rò rè quay chậm thỉnh thoảng tự chạy lại trong đầu.

Trí nhớ chính là sự hình thành cầu nối giữa các noron. Thời gian làm những cầu nối thay đổi, ký ức sẽ được tái hiện không đầy đủ, nhiều chi tiết sẽ sai, kỷ niệm mới chồng lên kỷ niệm cũ, dù người ta không cố quên.

Cuộc sống này, vạn biến, và cũng có những điều bất biến. 

Khi ồn ào bên trong nhường chỗ cho sự im lặng, khi phủ nhận chuyển sang chấp nhận, mọi quá trình hoài thai đều cần thời gian, từng bước một mình trở lại với tôi.

Bỗng thấy biết ơn về mọi thứ mình có. Những nỗi lo lắng lặng lẽ, dõi theo mình, xen vào lo toan thường nhật. Điều tốt đẹp chưa đến vì vẫn chưa đến cung đường phải đến. 

Sang một năm mới, mọi thứ sẽ dễ chịu hơn. Mỗi ngày, tìm thấy niềm vui nhỏ. Nụ cười nhỏ. Điều mình có thể làm được, cho một cuộc đời tươi thắm, mình sẽ làm. 

Dừng lại một chút, rồi sống thật an nhiên. :)

./.