
Mình buồn đến thế nào để nói với người ta rằng mình buồn, còn người ta chỉ xem đó là chuyện để nghe qua.
Mình khó khăn đến thế nào để giữ mình bình tĩnh, quay đi vì không muốn thấy mắt mình đỏ hoe, còn người ta chỉ thờ ơ, chấm dứt câu chuyện.
Mình suy nghĩ, mình lo lắng lời nói làm tổn thương người đối diện. Nhưng phản ứng đầu tiên, dù bảo vệ cho chính bản thân, người ta cũng chĩa mũi dùi vào mình.
Tại sao, và từ bao giờ, mọi người đã không còn nhẹ nhàng với nhau nữa? Còn mình, lại mất rất nhiều nơrơn chỉ sợ người kia phật lòng?
Lúc nào cũng khóc. Lúc nào cũng muốn nếu máo rất tiếc phải nói với người điều này. Còn người chỉ lẳng lặng bỏ đi.
Người có biết mỗi lần như thế lòng mình xáo động. Vấn đề bỏ lửng mà chưa giải quyết gì, còn người không ý thức được tầm quan trọng đến mức mình phải nói ra. Chỉ biết mỗi lần sau, mình nói một điều gì, người nhìn mình ánh mắt thù hằn, thái độ phòng thủ, và biểu cảm nói-cho-xong-đi, tôi-biết-thừa-cô-định-nói-gì-rồi.
Tại sao mình lại mong manh thế? Tại sao mình không thể phút trước giận dỗi phút sau cười? Người có biết là khi mình đã giận, hay sẽ buồn, thì sẽ là lâu lắm không?
Người có biết...
"Mình cố hết sức để những người mình quan tâm không làm tổn thương mình. Bởi nếu không, có thể một ngày mình sẽ không còn quan tâm họ nữa."
Và, mình đã từng hận một người rất nhiều, chỉ vì người đó đã làm tổn thương người, người biết không?
Vậy mà, người đã làm gì?
./.



