Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014
Chàng Trai Năm Ấy
Ra rạp thì nên đi xem phim Việt. Gom góp một ngày cuối tuần, sau bao lần hẹn lui hẹn tới, mình đã lôi được Delphi đi xem phim. Ừ thì, khác với thể loại ăn tạp là mình - tức phim nào cũng sẽ xem được ngoại trừ phim không có ý nghĩa, Delphi có yêu cầu cao hơn nhiều. Ra rạp mà run, vì kết quả không tốt chắc không có lần đi xem thứ 2.
Kết quả thì okay, duyệt :).
Cấu trúc nhân vật có vẻ quen thuộc của phim người trẻ bây giờ. Một cặp đôi phụ dễ thương tính tình ban đầu hơi khác khẩu, vài nhân vật trông có vẻ ngoài phản diện, cha/mẹ hiền làn
h dễ thương... Hình ảnh đẹp, từ tạo hình cô Băng màu mè mà có guot, đến chiếc xe lưu diễn, đến studio trong nhà, cảnh sân thương với mảng tường loang lổ vôi, cảnh trên cầu... Nhìn chung là có chú ý đến tiểu tiết, có đầu tư và đem lại hiểu quả xứng đáng. Nội dung đủ dày, tiết tấu vừa phải, lời thoại cũng vừa phải, có chút suy nghĩ hài, mà không lố khiến tổng hòa cảm giác phim đầy đặn. Vì dù sao, hộp bánh đẹp vẫn cần chiếc bánh ngon để dọn ra.
Diễn xuất của các diễn viên khá tương đồng. Sơn Tùng đóng ổn nhiều hơn mức mong đợi. Cơ mà, mình phải công nhận có ảnh hưởng của G-Dragon trong cậu bé này, nhìn sơ qua cũng chú ý nữa :)). Thích Phạm Quỳnh Anh, bởi nét diễn điên điên tự nhiên mà đủ tiết chế để vẫn duyên. Hứa Vỹ Văn đến đoạn cuối hơi hụt khi diễn tả nỗi buồn đau, cảnh anh khóc nằm dưới sàn hơi khó cảm.
Nếu có điều gì thay đổi được, mình mong muốn những đoạn cao trào được đẩy lên hơn nữa để diễn viên bộc lộ được tận cùng cảm xúc và câu chuyện của mình. Có lẽ với mong muốn mang lại cảm giác không nặng nề, những trường đoạn buồn thường bị cắt ngắn bởi nét hài, làm mình hẫng một chút. Nhưng cũng có thể sẽ phù hợp với những khán giả nhỏ tuổi hơn, như ngày qua trong rạp có nhiều bạn trẻ lắm.
"Chàng Trai Năm Ấy" là một câu chuyện độc lập khá đẹp. Còn nếu phim được làm với hình ảnh Wanbi Tuấn Anh trong trái tim những người tham gia, thì mọi người đã thể hiện được sự trân trọng của mình rồi :).
./.
Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014
Yên
Có những ngày thấy không vui như những ngày khác. Có những lúc thấy thật là thiệt thòi...
Nhưng mà, ngày hai mươi tư tiếng cứ nghĩ như thế riết chắc chết. Ngày mấy tiếng nghĩ như thế còn thấy thật khó để dứt ra. Phải dứt ra, phải tiến lên thôi...
Có lẽ, yên tĩnh thật sự không đến từ sự việc hay tác động bên ngoài. Mình cần 1 giây đứng lại, nhìn lại, vào sâu trong lòng, để cảm thấy, tìm thấy an yên.
./.
Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014
Hạt giống gieo trồng
[Nghe TantrumJas playlist set 08]
Trí nhớ chính là sự hình thành cầu nối giữa các noron. Thời gian làm những cầu nối thay đổi, ký ức sẽ được tái hiện không đầy đủ, nhiều chi tiết sẽ sai, kỷ niệm mới chồng lên kỷ niệm cũ, dù người ta không cố quên.
Cuộc sống này, vạn biến, và cũng có những điều bất biến.
Khi ồn ào bên trong nhường chỗ cho sự im lặng, khi phủ nhận chuyển sang chấp nhận, mọi quá trình hoài thai đều cần thời gian, từng bước một mình trở lại với tôi.
Bỗng thấy biết ơn về mọi thứ mình có. Những nỗi lo lắng lặng lẽ, dõi theo mình, xen vào lo toan thường nhật. Điều tốt đẹp chưa đến vì vẫn chưa đến cung đường phải đến.
Sang một năm mới, mọi thứ sẽ dễ chịu hơn. Mỗi ngày, tìm thấy niềm vui nhỏ. Nụ cười nhỏ. Điều mình có thể làm được, cho một cuộc đời tươi thắm, mình sẽ làm.
Dừng lại một chút, rồi sống thật an nhiên. :)
./.
Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014
Mùi hương
Mỗi căn bếp có một mùi hương khác nhau. Có thể là do tỉ lệ muối và nước mắm, tỉ lệ gia vị rồi dầu ăn... Bước từ căn bếp của mẹ sang nhà bạn, thấy hương vị xao động thế đó.
Mỗi không gian có một mùi hương khác nhau. Công viên có mùi của cỏ, chợ hay siêu thị là mùi của cá tôm cua sống, đâu đó chen vào hạt cà phê xay mới. Nhà cao tầng, văn phòng cũng khác nhau, là máy lạnh, kim loại và cửa kiếng, mùi thảm cộng trừ một loại nước xịt phòng nào đó. Hôm mưa, đường nhựa khác đường đất. Phòng bệnh mới lau có mùi sát trùng. Mấy em bé mùi cũng khác. :)
Nước Úc có mùi loại dưỡng ẩm hay thoa mỗi tối. Mấy người bạn của mình có sở thích mùi cũng khác nhau. Kiểu như nước hoa chia thành nhiều nhóm, gỗ này, rồi hoa, rồi thiên nhiên..., trong từng nhóm lại có nhiều phân chia nhỏ nữa. Cô bạn cấp ba thích body spray hương ngọt cực, ào ạt và chếnh choáng luôn. Bạn đại học thì thích thơm dịu tươi mới, thích trộn lẫn mấy mùi theo tỉ lệ bí mật ấy, mùi có chiều sâu một tí, mát mát một tí. Có bạn lại ưa cực nhẹ, bôi kín đáo vào những lúc tâm trạng thấy vui. Mỗi lần bạn vén tóc đưa tay, mùi sợt qua thấp thoáng, lấp ló, dễ gây tò mò xem chủ nhân của nó là ai thiệt. Hihi.
Mùi của người ta cũng dễ nhầm lẫn thành nguyên bộ người ta hay dùng. Khen lấy khen để, mua cho người nhà dùng, kết quả chẳng giống. Hóa ra, thứ mình thích là mùi của bạn ấy thiệt, hay là do sự pha trộn và phản ứng hóa học huyền bí nào đó mới tạo ra như thế.
Thích ai, mùi hương của người đó dễ trở thành cảm tình. Không thích ai, mùi hương dễ trở nên xa hoa, xa lạ, khó chịu.
Cơ mà, có những người bước qua xa lạ. Chỉ cần một phân tử hương bay lạc, nhiều khi cũng khiến ai ngoái đầu lại. Ngoái lại, theo dõi một thời gian, thấy nụ cười như nắng ngẩn ngơ. Bên nớ được chú ý cũng tò mò, chú ý, rồi ngơ ngẩn.
Mùi hương làm xong nhiệm vụ. Tạo một sợi dây nhớ, về một thời điểm, một không gian, một kỉ niệm.
Thơm thơm, ngọt ngọt. Thương thương.
Hihi.
./.
Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014
Just do it
Sometimes in daily life, fearness is larger than your belief, fiercer than your confidence. And it seems so easy to give you a panic attack.
But, even a fear milestone is a milestone to pass. Because without that step, you cannot move forward and be grown up.
It's time to face and conquer whatever stand in your way. Cause it's the only way, cause you eventually will have to overcome it someday. So, why not now? What if you fail? Just an early experience and thanks to God that you will not have to ask yourself the same question 5 or 10 years from now.
Step out, be strong, and just do it.
./.
Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014
Dọn dẹp
Dọn dẹp phòng làm lộ ra nhiều kỷ niệm. Của từng tuần, từng tháng, từng ngày, từng giờ qua. Của cười, của lo, của những con người quen và lạ, của những con đường như những dòng sông không bao giờ trở lại.
Tự nhiên muốn hoang mang. Bất giác thở dài. Những ngày tháng ấy có phí? Đã đến rồi sao cảm giác hối hận? Những ngày dài thấm đẫm cảm giác sau thời gian trơ.
Rồi thì lại đi tiếp, chỉ là chút ngập ngừng tuổi hai nhăm, mà chục năm hay vài năm nữa nhìn lại sẽ chỉ thở mạnh rồi mỉm cười, phải không?
Thiệt không, hay...?
Sao cái cảm giác không trọn vẹn mà mình trốn tránh lại về?
./.
Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014
Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014
Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014
Bốn tuần
Mong muốn được đi học là một mong muốn chính đáng. Dù sẽ hạn chế về thời gian, phải cố theo kịp yêu cầu thêm vài năm nữa thì có sao.
Nếu giỏi hơn là làm được việc, giúp được mình và mọi người nhiều hơn thì chuyện đi học là chuyện tất yếu.
Trước khi chờ người tạo điều kiện, bản thân phải quyết tâm trong điều kiện sẵn có.
./.
Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014
One
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014
Hai tháng
Một là, tìm thấy niềm vui trong công việc. Để mỗi ngày cảm thấy đã học thêm một điều khác ngày hôm qua. Để mỗi ngày biết mình đang sống và tận hưởng cuộc sống.
Hai là, luôn luôn cố gắng, đừng dừng lại. Sẽ có một ngày nhìn lại những điều cám dỗ của hôm nay, vượt qua được để chạm tay vào một mơ ước, mình sẽ thấy cảm ơn. Dù là hai tháng, hai tuần hay thậm chí ít hơn nữa, vẫn là mình, mỉm cười và cố gắng mỗi ngày và hết sức.
Cố lên nào!
./.
Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014
Ngôn tình và những điều linh tinh từ tháng 8
1. Từ tháng 8 đến cuối năm
Tháng 8 năm ngoái là một trong những ngày tháng ấn tượng nhất trong 6 năm ở trường của mình. Nếu có dịp, mình muốn sống và làm việc ở nước ngoài lần nữa, vui vẻ và cởi mở hơn nữa, lăn lộn nhiều hơn nữa. Nhưng trong khoảng thời gian ít ỏi đó cũng làm mình nhớ nhà. Nghĩ đến cảnh các bạn mình đi mấy năm trời mới về lại, rồi tự đặt mình tưởng tượng trong hoàn cảnh đó, cũng thấy không vui.
Kết thúc đại học mình vượt mốc tiết kiệm. Hì hì. Cơ bản là mình vốn vẫn không rủng rẻng, nhưng trong cái khoản không nhiều, cũng lập kế hoạch cho một ít tiết kiệm. Cuối cùng, vượt khoản về chất và lượng. Hôm ôm máy tính bấm bấm, cứ ngồi cười mãi. Vì cái sự ấy mà đâm ra tiêu pha chểnh mảng, từ tháng 8 về sau. Kết cục cuối năm không để dành thêm được chút nào, lại khuân về nhà nhiều thứ không-hẳn-là-cần-lắm. Tuyệt vọng, hết sức tuyệt vọng! Nhiều khi tiếc tâm trí mình dễ bị dao động mỗi khi đến bất cứ nơi nào, rút ví mà mình biết mình sẽ hối hậ
n cả đêm. Huhuhu.
Mỗi ngày là một vòng quay lặp lại. Học và nghỉ, thỉnh thoảng ra ngoài đi học hoặc gặp bạn. Thấy tháng ngày bình yên qua đỗi. Giống ngọn gió hiu hiu trước trận cuồng phong. Cũng hơi lo ra và lo lắng.
2. Ngôn tình
Vừa qua là 4 ngày sa đọa. Bỏ bê công việc vì Thất Dạ Đàm, Tam sinh Tam thế Thập lý đào hoa, Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, Hoa tư dẫn. Nhớ thời xưa, những ngày còn son trẻ (tức là bây giờ không còn son và cũng không còn trẻ nữa, hihi), từng mê mệt Anh có thích nước Mỹ không, Thủy Tiên đã cưỡi chép vàng đi, Hóa ra anh vẫn ở đây, Bên nhau trọn đời...
Đọc loanh quanh mình chợt phát hiện là các tác giả nhiều khi văn phong biến ảo, cốt truyện và sự đầu tư cũng khó lường.
Gì chứ mình hơi dị nghị những nữ chính quá ngô nghê, hoặc nam chính lẫn nam thứ quá dũng tuấn, ảo diệu đến mức so với đời thực còn cách xa vạn dặm. Dẫu biết tiểu thuyết phải có đôi chút tưởng tượng, nhưng mà tưởng tượng xa quá ngoái đầu hoài bờ bến chẳng thấy đâu.
Thành ra nhiều tác giả viết huyền huyễn hay tuyệt nhưng truyện hiện đại vẫn làm mình bỏ dở sau vài chương. Hoặc chỉ dựa vào người viết cũng không bảo chứng được chất lượng tác phẩm đến đâu.
Thành ra, sở dĩ 4 ngày qua chỉ lướt qua có bấy nhiêu là vì nhiều truyện đọc không nuốt nổi từ cái tựa đề.
Ngôn tình cũng được, tình yêu vốn là đề tài bất diệt của nhân loại, nhưng ngoài chuyện tình yêu, cũng còn những người đọc như mình tìm kiếm thông điệp gửi gắm qua thời đại, bối cảnh, cách sống và cá tính nhân vật.
Nói đi cũng phải nói lại, truyện nhạt cũng không chỉ có Ngôn tình Trung Quốc là nhạt, truyện Âu Mỹ (kể cả best seller theo trào lưu khó hiểu nào đó) ở hiệu sách nhiều khi mình cũng không xếp vào bảng đọc-và-thấy-thỏa-mãn của mình bằng thể loại văn vốn xuất thân từ thế giới ảo này. Cũng như văn của người trẻ Việt, tuy quy mô không lớn, thị trường còn lẫn lộn cũng vẫn có những điểm sáng đáng trân trọng.
./.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






