Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Tôi mong bạn khỏe


Nỗi hối hận vô cùng...

Niềm xấu hổ-lẩn tránh. Vậy mà an lòng người vẫn vững...


Xin lỗi nhé, một lần nữa. Đã mang đến nỗi thất vọng như thế. Ước gì, đã không hành động như vậy, đã suy nghĩ thấu đáo hơn. Ước gì, có thể người không đau.


Bây giờ thì ổn rồi. Tiến thật nhanh nhé. Hãy thành công. Hãy bình an nhé.

Tôi chỉ, có thể dõi theo bạn từ xa thôi. Nhưng tôi mong bạn khỏe. Và vui.


***


Tôi ơi, cũng cố lên nhé! Tôi làm được đấy! :)

./.

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Đừng muốn


Tôi muốn cái này, tôi muốn cái kia...

X ơi, Y ơi, Z ơi, thấy không thấy không? Đẹp quá, dễ thương quá, thích quá... Giỏi quá, hay quá, thành đạt quá! Ước gì mình được như anh/cô ấy!




Thôi, đừng muốn nữa. Làm đi!

Muốn mà để đó ngắm, nói cho sướng, thể hiện tinh thần cầu tiến cao độ. Nhưng bắt tay vào làm thì lần lữa, chậm deadline, bỏ ngang. Vậy dẹp hết đi!

Có một câu chuyện. Giám đốc giao việc tìm kiếm một phương cách mới đột phá cải tiến trong công việc. Mười anh hết chín anh lăng xăng chạy lên chạy xuống đôn đáo. Một anh duy nhất ngồi tư duy, biết rõ những phương thức cũ là hạn chế, tư duy tìm con đường mới. Cuối cùng, ông sếp thưởng anh nào biết tỏ ra nhiệt tình nhất.

Dẹp hết đi!

Anh ôm công việc cả ngày, không bằng anh giải quyết trong 4 tiếng thật tập trung.
Cuối cùng vẫn là kết quả!

Dẹp hết đi, những ngày mộng mị! Nếu muốn thì bắt tay vào làm!

Mơ cho cao, mơ cho xa! Làm đi đã!

./.

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Thấy mỉm cười


Nhân bắt gặp "Anh có thích nước Mỹ không", Tân Di Ổ.


Có những quyển sách người ta thích đọc đi đọc lại. Cũng có những quyển, chỉ có thể nằm lặng lẽ trên giá, được nhìn thấy nhưng tuyệt đối không muốn mở ra. Bản thân mình cảm thấy cái hay của một câu chuyện không phải khiến người ta phải đọc gấp một mạch, đã cầm lên là không thể bỏ xuống, mà chính là có thể khiến người ta ngừng đọc. Dừng lại, để không đóng vai trò người thứ ba nữa, chính thức bước vào đồng cảm cùng nhân vật. Hay dừng lại, để suy nghĩ cho một vấn đề. Hay dừng, vì ngỡ ngàng tìm thấy một điểm chung, rằng mình đã từng ở trong hoàn cảnh đó, và mình hiểu.

Cái sự hiểu thật ra quan trọng. Không có gì giàu có bằng kinh nghiệm bản thân. Có thể đọc, có thể nghe nói, có thể tổng hợp tích lũy từ vô số nguồn, nhưng không đâu bằng đã trải qua. Bởi vì mình có thể hành xử và cảm nhận giống một phần, hoặc là không giống gì cả so với những gì mình tưởng tượng. Và đôi khi rất khó giải thích, cho cả bản thân. Qua thời gian, những phạn xạ tức thì trước một vấn đề đôi khi mới hé lộ cho chủ nhân tại sao trong thời điểm đó đã không làm khác hơn.

Thành ra những gì gây tranh cãi là bởi người không giống người. Cảm nhận khác, kinh nghiệm khác, tính cách cũng khác. Cũng như có người dám đối mặt, người thì bỏ qua. Đối mặt để lần giở lại, day dứt hoài, kiểu "cố nhớ để mà quên". Thật ra rất phục những người có thể mang từng đó hành trang trên người, trải qua, lại trải qua đến chừng nào có thể bình thản. Nhưng quá trình đó không dễ, cũng không nhanh. Thành ra, lăn lộn một lần, nếu được, mình không muốn ở lại. Không muốn trải qua những gì đã trải qua. Khác với việc quên những gì đã cảm thấy. Nhưng chừng nào còn là một miền yếu đuối không ai động đến, sẽ rất yên ổn.

Đôi khi lang thang vô tình gặp lại những câu chuyện mình đã sống và hiểu, giống như gặp lại bạn cũ. Hơi ngẩn ngơ, còn vấn vương, nhưng đã qua rồi.

Thành ra chỉ còn kỉ niệm đẹp. Thấy mỉm cười.

./.

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Mẹ


Một người mẹ nắm tay và nói "Chị ơi, em sợ..."

Gương mặt nghiêm nghị mình hay mang để tỏ ra chuyên nghiệp rơi vỡ. Mình nói một vài câu an ủi, trông thấy nụ cười gượng gạo rồi ánh nhìn xa xăm của chị, mình giấu sự bối rối vào chính những dòng bệnh án cô đọng.

Đôi khi, mình ngồi ở hành lang, bàn với các bạn về một mặt bệnh. Để nắm rõ một mặt bệnh, mỗi đứa thường phải hỏi nhiều ca để tự rút ra những triệu chứng chung nhất, thường gặp nhất. Bài học chỉ có một, nhưng thực tế thì muôn vẻ. Nhưng có những loại bệnh hơi đặc biệt hơn những loại khác. Có những chuyên khoa, mình cảm nhận không chỉ bước chân của mình khi bước vào khoa trở nên khẽ khàng hơn, mà mình còn cảm nhận được các giọng điệu khi nói chuyện của các bạn mình đã mềm mỏng hơn...

Đối với một người trẻ trong một ngành nghề kinh nghiệm rất quan trọng như mình, mình luôn muốn tỏ ra thật chuyên nghiệp. Đôi khi ít biểu cảm là một cách mình tự trấn an, "điều này mình đã biết rồi, không có gì đáng ngạc nhiên"... Nhưng những lời mẹ nói hôm đó làm mình trong phút chốc quên mất vị trí. Mình không phải là một người đã từng hỏi một vài ca tương tự, mình chỉ là một người lần đầu tiếp xúc và lắng nghe những chia sẻ của riêng mẹ.

Để biết rằng một đứa trẻ chào đời là kết tinh của rất nhiều yêu thương, và may mắn nữa.

./.

Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011

Delphi trở lại trường


Lần nào Delphi đi cũng là lần đầu. Dẫu biết ở thế hệ mình đi xa là một điều cần thiết, dẫu quan điểm của mình: tuổi trẻ có thể hy sinh cho sự nghiệp, thì người ở nhà vẫn chới với.

Người đi rồi, bao kỷ niệm ấu thơ trở nên đứt đoạn.

Sự chia xa làm câu chuyện không viết tiếp trơn tru được nữa.

Chỉ hy vọng, vào những thời khắc quan trọng của cuộc đời, vẫn có mình bên nhau.

Mà, vẫn còn chưa bằng lòng cha mẹ...