Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

Hết mực yêu thương...


Bạn vẫn thường có lý do để không buông xuôi, để chạy, để cố gắng thật nhiều trong công việc của mình. Trước hết, có thể là vì bạn không thích thất bại. Không muốn phí phạm khả năng, và thời gian của mình một khi đã buộc phải làm một chuyện gì đó. Bạn muốn, trong một chừng mực, luôn đặt ra mục tiêu, luôn thử thách mình.

Đó là cách bạn sống khi có một mình.

Bạn còn làm việc chăm chỉ dưới sự mong đợi của nhiều người. Của phụ huynh, của các anh chị em. Bạn muốn trở thành niềm tự hào, làm gương, nối tiếp hay tranh đua những thành công nho nhỏ với những người thân thuộc cùng bạn lớn lên.

Nhưng bạn còn muốn cố gắng vì một người khác. Một người đôi khi còn quan trọng hơn nữa, vì gần bạn hơn nữa.

Nếu người lớn tuổi hơn bạn, bạn muốn chứng minh mình không phải là nhóc nhít. Bạn cũng tài giỏi, có một tương lai, có tiềm năng. Dù thật ra chuyện đó cũng không quan trọng lắm. Người ta thương bạn không phải vì những danh hiệu bạn đạt được. Nhưng bạn, thông qua đó, muốn chứng tỏ một thái độ sống, hoàn thiện hình ảnh của mình mỗi ngày trong mắt người thương yêu.

Nếu người cùng tuổi với bạn, học cùng một lớp với bạn, sự cạnh tranh có thể còn nhiều hơn nữa. Vì người theo sát những khó khăn của một cuộc thi, tham gia những đợt tập trung ôn luyện với bạn. Nói chung là hiểu hết mọi ngóc ngách, và ở thật gần cùng tiến với bạn. Người sẽ học với bạn trên mọi phương diện, ở mọi ngày, với từ mục tiêu nho nhỏ đến cái đích cuối cùng.

Thành ra, bạn sẽ phải chạy nhiều hơn nữa đấy. Và đừng chấp nhận đứng phía sau sớm quá nhé. Nếu bạn chưa vượt qua ngày hôm nay, không có nghĩa ngày mai không được. Nếu bạn đã đặt được một bước chân lên trước, không chắc điều đó còn tồn tại đến hai mươi tư giờ nữa. Và hãy để cuộc sống của bạn là một chuỗi những cố gắng tích cực.

Mỗi sáng, bạn chuẩn bị đề ra kế hoạch một ngày, bạn mỉm cười.

Vì bạn đã chạy vì những người như thế đấy. Những người bạn hết mực yêu thương =)

./.

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

Tâm không xà thì khẩu đừng xà

Thiệt tình!

Sống trên đời, có mấy hôm đang vui nghe bạn nói còn bỏ qua. Nhưng có mấy câu dù có vui cách mấy thì tâm trạng cũng vì bạn mà rơi từ cao tõm xuống đất! Biết là bạn đang ngổn ngang, nhưng trời ơi, nói cũng phải lịch sự một chút chứ.

Đã chơi thì biết bạn không ác ý. Nhưng lòng một nơi mà nói một nẻo. Giỡn phải có mức độ. Cứ bạ đâu nói đó thì không thể thương bạn được. Tại sao cứ bắn vèo vèo những câu mà bạn có nghĩ nó làm người khác khó chịu không? Àh, đó là vì mình (nghĩ mình) hiểu bạn. Chứ không thì mình nói nó có khả năng sát thương đó biết không?

Có câu "Học ăn, học nói, học gói, học mở". Bạn có thấy nói mà cũng phải học không? Không cần biết trong đầu bạn hình thành ý niệm gì, thì trước khi phát ngôn cũng nên uốn lưỡi 7 lần, xem như thế đã thoát ý, chính xác, có cần chỉnh sửa gì. Mình cũng không hoàn hảo, nhưng mình ý thức để sửa lắm, bạn biết không? Không phải khuyên nói lời không thật. Mấy lời bay bướm nghe rồi phân tích xem sự thật bao nhiêu phần trăm cũng mệt lắm. Nhưng nói là để có người nghe. Nói đâu phải cho mình, mà phải nghĩ đến người tiếp nhận lời nói chứ! Hay là nói xấu vì nghĩ xấu? Rõ ràng là nghĩ tốt được thì nghĩ xấu gì hoài vậy?

Đời có lúc này lúc khác. Một chuyện chưa xong chồng thêm hai ba chuyện chịu sao thấu. Im im chứ mà biết hết. Không muốn gây áp lực, muốn bạn vui hơn. Mà trời ơi, bạn làm ức chế, tức quá, mất kiên nhẫn quá đi!

Tính người khó sửa. Nhưng phải có người nói cho bạn chớ!

Say it like you mean it!

./.

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

Sax n' art


Jazz club, của nghệ sĩ Trần Mạnh Tuấn. Khó nghe. Cảm nhận đầu tiên cứ là thế đã :)

Vào quán lúc 8h, rút kinh nghiệm lần 2 là những buổi biểu diễn nhạc sống chẳng bao giờ sớm. Xem báo và tán chuyện cả tiếng đồng hồ quán mới tắt đèn đốt nến. Thế mà mình đã ăn vội ăn vàng ở ngoài >"<

Mở đầu bằng những bài nhè nhẹ. Không khí chỉ thật sự nóng với tay kèn Trần Mạnh Tuấn, và sau đó là sự xuất hiện bất ngờ của guitar Nguyễn Đạt của nhóm Da Vàng. Tai mình thì không tinh, nhưng vẫn phân biệt được đẳng cấp của các màn trình diễn. Mình nghĩ là phải giỏi thì mới thoải mái vận dụng nhạc cụ, và khi thoải mái rồi thì mới thả hồn vào đó được. Cũng giống như là nếu cứ bận tậm rằng mình có thể chơi sai, chăm chăm vào mấy nốt nhạc, những thứ được thổi lên giống như là ấp úng, ráp nối, được mà không hay. Mà ngay cả đã điêu luyện, nghe sống rất dễ gặp lỗi (không được hoàn chỉnh như bản thu âm), nhưng nghe để thấy sự say sưa của người nghệ sĩ.

Cũng hôm nay, hiểu được thế nào là "những ngón tay lửa" qua guitar Nguyễn Đạt. Thích!

Khách nghe chủ yếu là người nước ngoài. Có lẽ vì thể loại. Mặc dù có cả bài saxophone cho "Please stay, don't go away" (dịch từ tiếng Việt của "Người ơi người ở đừng về" ' ' ) và một bài hát lấy cảm hứng từ dân tộc Ê đê nhưng nghe vẫn... sao sao. Thành ra ngắm người chơi nhạc là chính ^^


Lần sau, để an toàn sẽ đi Acoustic Café. Để thứ muốn đi Yesterday :)

(Sax n' Art: 28 Lê Lợi, Q1, TPHCM)

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2009

"Ừa, biết..."


Chuyện 1:

Em onl. Đêm chưa khuya lắm, tầm 9h30. Lướt qua những cái tên trong YM list, em mở trình duyệt, làm mọi việc vẫn làm với vài cái tab quen thuộc. Chị inv.

Chị gọi. Hai chị em nói những chủ đề vẫn thường nói. Và một trong số đó là viết.

Chị: Viết đi em
Em: ...
Chị: Viết đi cho chị
Em: [lý do abc]
Chị: Chị biết. Nhưng... [lý do def]

Một lúc sau.
Em lảng tránh, còn chị sấn tới. Chị vẫn miệt mài mỗi ngày. Chị khoe vừa xong một chương 27 000 chữ, vừa chỉnh sửa được một đoạn, rủa xả cái hạn định nào đó bắt chị làm như điên. Nhưng mà chị vui. Quay sang em, chị hỏi: mơ mộng của em đâu? Thế giới ngày xưa em choán đầy đâu? Em trống rỗng rồi giờ có sợ không?

Một lúc nữa.

Em: Giờ em phải xuống thôi ạh :-s
Chị: Ừ
Chị: Viết đi
Em:
Chị: Viết
Chị: Chị chỉ cần biết
Chị: em đang rất cần viết nên 1 câu chuyện
Chị: cảm giác bảo chị thế

Chuyện 2:

Lớp có một cái nick tên là Thông Báo. Thông Báo dùng để gửi thông báo qua YM cho cả lớp. Không phải ai cũng add, và cái mạng Yahoo cùi mía không phải lúc nào cũng trơn tuột. Tin offline rất hay mất, nên tốt nhất là mỗi tin phải spam vài ba bản. Nó cũng có phần trong công cuộc tin rác ý!

Vừa gửi.

Bạn: Pà ơi pà
Nó: Ơi

Tám. Được một lát.
Nói đến những điều-không-nên-nói.

Nó: Thôi à nha. Không nói nữa đâu.
Bạn: Ừa ừa ^^
Bạn: Nói một hồi... lỡ miệng tùm lum phải hôn?
Nó: XP
Bạn: Ừa, không hỏi nữa đâu
Bạn: Hiểu mà ^^

Chuyện 3:

Nhóm 7 người. Mà có phải mỗi lần rảnh là ùn ùn rảnh cả 7 đâu.

Dầu vậy có những thời điểm, xác suất mọi người rảnh cao hơn bình thường. Ví dụ: 4,5 người tối cuối tuần.

Có tin mời họp conf. Đồng ý.

"Nó vừa tham gia conf".
"Bạn nó vừa tham gia conf".

Bạn nó: Sao biết tớ đang lên mạng mà mời?
Chủ conf: Ừa, thì biết đấy
Bạn nó: Sao biết được?
Chủ conf: Cứ biết là biết đi
Bạn nó: T_T
Nó: Cậu inv thì còn đồng ý vào conf làm gì?
Bạn nó: Thì mời mà
Chủ conf: Ừa :)

Cái đoạn đối thoại trên rất quen. Vì nó cũng từng ẩn nick rồi. Và cũng từng (theo thói quen) đồng ý lời mời như thế.Thành ra sau này nếu đã rảnh thì không ẩn nữa ' '

~
Dễ chịu khi mà có người nói với nó rằng "Ừa. Biết mà!".

./.

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2009

Từ một cảm giác rất dễ chịu





Câu hỏi muôn thưở


Bạn biết đấy con người ta mưu cầu hạnh phúc. Cũng khó định nghĩa hạnh phúc lắm. Vì một thứ mơ hồ, cảm tính lại phải tóm gọn, cô đọng trong một vài dòng khái niệm, rồi lại còn phải được chấp nhận bởi đa số con người tính nết khác nhau. Nhưng ngay cả khi người ta không có được định nghĩa rõ ràng, thì bằng lý trí hay trực giác, bằng suy nghĩ hay kinh nghiệm, người ta vẫn đi tìm nó trong vô thức. Danh vọng, tiền tài, sự nghiệp, gia đình, tình cảm... tìm kiếm thành công trong từng "lãnh vực" ấy đều là tìm kiếm một dạng biến thể của hạnh phúc. Một cảm giác thỏa mãn về tâm hồn - phần phức tạp và khó chiều nhất của con người.

Hạnh phúc đi rất gần với bình yên, ít nhất là theo tôi. Ngay thời điểm người ta nhận ra mình đang có hạnh phúc trong tay, có thể người ta rạo rực, hơi kích động một chút, may mắn hơn thì nhận ra thành quả hôm nay đã đến bằng con đường nào để có thể lặp lại và có thể hạnh phúc thêm lần nữa. Nhưng sau đó, sẽ đến rất nhanh cái vui sướng tan thành nhiệt, chạy khắp cơ thể, đầu óc tự nhiên giãn ra và cảm thấy một miền lặng êm ái trong lòng. Ngược lại, khi bạn bình yên, bạn thấy mình giống như là đang hạnh phúc, phải không?

Cũng không phải với ai bạn sẽ có cảm giác đó. Tôi đã nói chưa nhỉ, nó là một thứ quá mơ hồ, bạn không thể đo (mọi so sánh người này hay người khác hạnh phúc hơn đều là khập khiễng), bạn chỉ có thể cảm nhận nó. Tôi đã có một người bạn luôn mang đến những xáo động, và một người khác luôn làm tôi dịu lại, dù biết rằng cả hai đều yêu thương tôi rất nhiều. Cũng có thể, vì có người này, tôi mới nhận ra những ảnh hưởng của người kia lên mình. Đổi lại, tôi cũng biết khi ở bên họ, tôi cũng từng mang đến "Sao lúc nào chúng ta cũng giận nhau?!" và "Này, nói chuyện tiếp đi". Tôi không biết tại sao, ban đầu tôi yêu quý các bạn như nhau, nhưng dần dần bạn sẽ phải thừa nhận là sẽ có người khiến bạn hạnh phúc hơn người khác. Cũng như bạn sẽ phải thừa nhận rằng bạn chỉ có thể mang điều tuyệt với ấy đến với một số người. Câu hỏi còn lại là, điều đó là tự nhiên, hay có thể thay đổi được không?

Bạn biết đấy, bỗng dưng một ngày bạn run lên vui sướng vì những điều nhỏ nhặt, có thể bạn sẽ đặt những câu hỏi như tôi.

Uhm, thật sự là chúng không to tát gì đâu - những điều khiến bạn nhớ lại, và mỉm cười.

Và, ngay cả trong một cuộc sống gần như thăng bằng, thì hạnh phúc vẫn có những con đường riêng của nó.

Để đến. ^^

./.

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2009

Phạch phạch...


Dọn nhà.

Hóa ra không mất thời giờ mấy so với việc chọn ra trước phải về ở đâu. Thật đấy!

Còn việc lấp đầy thông tin tại ronsfan.blogspot.com sẽ được tiến hành trong những ngày sắp tới, cụ thể là sau ngày 3/7, hỉ! ^^

Gia tài vốn không nhiều, những thứ giá trị lại càng bóng chim tăm cá giữa một rừng phiếm chuyện (Mèn ơi, có dọn mới biết T_T). Hy vọng với đợt làm lại này, có thể chia sẻ với các bạn thật nhiều những bài ý nghĩa và hấp dẫn hơn trước đây.

Chỉ vậy thôi.

Thân,
Rons.