Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

Những lời khách sáo


Có cần không, những lời khách sáo?

Có lẽ, để không khí dễ thở, để mọi người tưởng như là họ có thể ngồi cùng nhau, dù chỉ trong một chốc. Có thể nói là "Lâu rồi không gặp", "Cậu thế nào rồi?", "Thật là tình cờ..."... Cũng có thể thật sự nghĩ trong lòng như thế, dù câu thể hiện ra không thể khác được một cái khung xa cách.

Cảm thấy là, chúng ta đều có thể đọc được điều đó. Nhìn nhau, chúng ta đi tìm nhãn thần trong đáy mắt. Nói chuyện, chúng ta đang lắng nghe sự trả lời của ngôn ngữ cơ thể. Chúng ta vì một tầng nghĩa khác ngoài con chữ. Lời nói, giống như thứ gì lấp vào không gian trống, không phải là ngôn ngữ cần thiết, để hiểu nhau.

Vậy nên, khi có điều gì đó không thể nói với bạn, rồi vụng về giữa đám đông, càng đè nặng lên vai những xã giao quy ước, mình thật sự buồn vì đã im lặng.

Nó giống như đã chấp nhận, rằng với bạn mình có điều gì giữ lại, rằng điều này không nằm trong những thứ sẽ sẻ chia. Và rằng mình đã có một lựa chọn, về một ưu tiên hơn.

Đóng cửa trước một vùng không thể - không muốn bước vào...

./.