Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Mưa


Chiều tan, mưa gột rửa bầu trời. Mưa mùa, mưa đánh thức những thói quen bon chen của thành phố về đông. Nước tràn mặt đất, loang loáng nụ cười yếu ớt trong giá lạnh. Mái hiên có rèm, hạt nước đong đưa rồi chạm đất, vỡ tan.

Hành lang lố nhố người, tròn xoe mắt nhìn khoảng ánh sáng xao động vì mưa. Em, của ngày hôm ấy, tươi cười, tíu tít cạnh một ai đó. Luôn có một người nào đó đứng cạnh em. Luôn có kiểu cười ấy, và nắng nhảy múa trong mắt em. Một mùi hương dịu nhẹ, một thứ ánh sáng tràn ra, buông trên xung quanh, như giọt thuốc tẩy loang trên toan. Xóa trắng hoặc là cuộn lại một chút gì trong em.

Em của hôm qua nhẹ như dây đàn căng trong thinh không. Mỏng mảnh như tóc. Cứa vào gió mà đọng những giọt máu vô tình.

Mưa,...

Mỗi lần ngắm em, mưa lại khác...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét